Kinh nghiệm du lịch Trung Quốc mùa thu: Sức hút từ những giá trị cổ điển

Đã bao giờ bạn xem một điệu múa mà ngỡ như mình đang đọc một cuốn kỳ thư? Thế giới nghệ thuật không thiếu những vũ điệu làm ta say đắm vì vẻ đẹp hình thể, cũng chẳng hiếm những kỹ thuật nhào lộn làm ta kinh ngạc. Thế nhưng, múa cổ điển Trung Hoa lại chọn một lối đi riêng để chạm vào tâm thức: dung hòa cả hai điều ấy. Múa cổ điển Trung Hoa không chỉ phô diễn những kỹ thuật đỉnh cao hay những đường nét tuyệt mỹ, mà còn dùng chính chuyển động của cơ thể để đánh thức những câu chuyện cổ xưa, rũ bỏ bụi mờ thời gian để hiển hiện sống động trước mắt người xem mà không cần mượn đến một lời thoại.

Múa cổ điển Trung Quốc có bề dày lịch sử hàng ngàn năm 

Khi nhắc đến nghệ thuật vũ đạo đỉnh cao, thế giới thường hướng lòng ngưỡng mộ về điệu Ballet kiêu sa của phương Tây. Ra đời vào khoảng thế kỷ 15 tại Ý và phát triển rực rỡ ở Pháp, Nga, Ballet tự hào với lịch sử kéo dài gần 5 thế kỷ. Thế nhưng, vào thời điểm những bước chân Ballet đầu tiên được tạo hình dưới triều đại Phục Hưng ở châu Âu, thì tại phương Đông, dưới triều đại nhà Minh của Trung Quốc, múa cổ điển Trung Hoa đã là một thực thể nghệ thuật vĩ đại, mang trên mình bề dày lịch sử hàng ngàn năm phong ba bão táp. Ngược dòng thời gian về thuở hồng hoang, bộ môn này không chỉ là những động tác hình thể đơn thuần, mà đã bén rễ sâu hành trình 5.000 năm văn minh bán thần đầy hiển hách.

Sự trường tồn của múa cổ điển Trung Hoa không phải là một huyền thoại vô hình, mà được minh chứng sống động qua các di sản vật thể. Từ những bức tượng đất nung sinh động, những tác phẩm điêu khắc đá tinh xảo trong các hang động ngàn năm, cho đến những dòng văn tự cổ khắc trên thẻ tre, xương thú, người ta đều tìm thấy hình bóng của vũ đạo. Đó là minh chứng cho một loại hình nghệ thuật đồng hành cùng sự thăng trầm của lịch sử. Từ những điệu múa tế lễ mộc mạc, trang nghiêm trong cung điện triều Hạ, triều Thương, trải qua dòng chảy thời gian, chúng được gạn đục khơi trong, tiếp tục lướt đi điện ngọc nguy nga của Tử Cấm Thành dưới triều đại nhà Thanh.

Đặc biệt, mỗi một triều đại đi qua lại đặt một nét cọ độc đáo vào bức tranh tổng thể của nghệ thuật múa. Mỗi triều đại là một vương triều văn hóa riêng biệt, sở hữu những điệu múa cung đình mang phong cách, trang phục và linh hồn hoàn toàn khác nhau: có triều đại chuộng sự mạnh mẽ, hùng tráng; có triều đại lại yêu thích nét thanh tao, uyển chuyển. Không dừng lại ở chốn cung đình xa hoa, dòng máu của múa cổ điển Trung Hoa còn không ngừng chảy, truyền thừa và được nuôi dưỡng mạnh mẽ trong lòng tầng lớp dân gian, đồng thời hòa quyện sâu sắc vào nghệ thuật sân khấu cổ truyền như Kinh kịch. Chính sự tương hỗ, thẩm thấu qua lại giữa cung đình và dân dã, giữa vũ đạo và hí kịch đã tạo nên một bệ đỡ vững chắc cho nghệ thuật múa sống sót qua mọi cuộc bể dâu lịch sử.

Trải qua bao thăng trầm và thanh lọc của thời gian, ngày nay, múa cổ điển Trung Hoa đã hấp thụ trọn vẹn tinh hoa của các triều đại, đúc kết và phát triển thành một thể hệ vũ đạo toàn diện, nghiêm ngặt và hoàn chỉnh bậc nhất thế giới. Nó không còn là những mảnh ghép rời rạc, mà là một ngôn ngữ hình thể có cấu trúc, có linh hồn và có hệ thống kỹ thuật nội hàm thâm sâu.

Tranh vẽ ở di tích Đôn Hoàng

Khi kỹ thuật nhào lộn đỉnh cao hóa thân thành ngôn ngữ của nghệ thuật 

Nếu như chiều sâu lịch sử là bệ đỡ vững chắc cho múa cổ điển Trung Hoa, thì những kỹ thuật nhào lộn tinh hoa chính là vũ khí sắc bén nhất để chinh phục giác quan của người xem. Đây có lẽ là một trong những yếu tố trực quan và dễ gây ấn tượng mạnh mẽ nhất đối với mọi tầng lớp khán giả trên thế giới.

Ngay khi tấm màn nhung sân khấu mở ra, những cú bật cao xé gió, những vòng xoay người liên tục trên không trung, hay những pha lộn nhào thay đổi phương hướng với tốc độ chớp nhoáng lập tức hút trọn mọi ánh nhìn. Khán giả không thể rời mắt trước sự dẻo dai, sức bật phi thường và khả năng làm chủ trọng lực của các vũ công. Thế nhưng, nếu chúng ta chỉ nhìn nhận những chuyển động ngoạn mục ấy như một màn trình diễn thể chất thuần túy, hay một bộ môn xiếc và thể dục dụng cụ cao cấp, thì chúng ta mới chỉ chạm được vào một nửa lớp vỏ bên ngoài của môn nghệ thuật này.

Bởi vì bản chất thực sự và sự kỳ diệu của múa cổ điển Trung Hoa nằm ở chỗ: tất cả những kỹ thuật siêu phàm đó đều được đặt vào đúng dòng chảy thời gian và mạch ngầm của câu chuyện. Chúng không bao giờ tồn tại một cách tách biệt hay chỉ để phô diễn năng lực cá nhân, mà là công cụ đắc lực để đẩy cảm xúc kịch tính lên cao trào.

Sự kết hợp kỳ diệu giữa Võ thuật và Vũ đạo 

Trong tiếng Hán, một điều rất thú vị là chữ (武 – trong võ thuật) và chữ (舞 – trong vũ đạo) có cách phát âm hoàn toàn giống nhau (đều đọc là ). Sự trùng hợp ngẫu nhiên này đã mở ra một mối liên hệ vô cùng bí ẩn và chặt chẽ giữa hai bộ môn. Về bản chất, chúng chia sẻ chung một gốc rễ động tác: cùng một kỹ thuật, nếu đem ra chiến trường sinh tử thì đó là , còn nếu mang lên sân khấu biểu diễn để truyền tải cái đẹp thì đó chính là .

Để dễ hình dung, bạn hãy tưởng tượng một chiến binh thời xưa trên chiến trận đang cong người né một mũi tên, rồi bất ngờ bật người nhào lộn để tránh một ngọn giáo chí mạng từ kẻ thù. Những thế né đòn, phản công sinh tử đó đã được chắt lọc, gọt giũa mềm mại hơn để trở thành những động tác bật nhảy, nhào lộn tuyệt đẹp trong múa cổ điển Trung Hoa ngày nay.

Mối duyên nợ này đã bắt đầu từ hàng ngàn năm trước. Hãy ngược dòng thời gian về những buổi yến tiệc hoàng cung xa hoa thời cổ đại. Giữa tiếng nhạc cung đình rộn rã, xung quanh là hoàng đế, quan lại và các văn nhân đang thưởng rượu, những vị tướng quân oai hùng sẽ bước ra giữa đại điện với giáo mác hay trường kiếm trên tay. Họ ngẫu hứng biểu diễn lại những thế võ hiểm hóc, những đường kiếm dứt khoát từng dùng để bình định thiên hạ để ăn mừng chiến thắng và ca tụng uy danh của bậc quân chủ. Trận chiến đẫm máu ngoài sa trường qua sự thể hiện của các tướng lĩnh đã biến thành một màn trình diễn nghệ thuật đầy cuốn hút, kéo dài đến tận đêm khuya.

Trải qua thời gian, những thế võ mạnh mẽ đó không hề mất đi. Ngày nay, khi xem các nghệ sĩ của Shen Yun biểu diễn trên các sân khấu lớn khắp thế giới, bạn sẽ liên tục bắt gặp lại những động tác mang đậm tinh thần thượng võ ấy. Chúng được tái hiện một cách vô cùng sống động, vừa giữ được sự mạnh mẽ, dứt khoát của võ thuật, vừa mang nét uyển chuyển, thanh tao của vũ đạo đỉnh cao.

Tóm lại, múa cổ điển Trung Hoa sở hữu sức hút bền vững nhờ sự giao thoa độc đáo giữa bề dày lịch sử, kỹ thuật nhào lộn đỉnh cao và tinh thần võ thuật. Sự kết hợp này biến chuyển động thể chất thành ngôn ngữ cảm xúc, giúp nghệ thuật truyền thống kể câu chuyện nhân sinh sâu sắc và lay động khán giả hiện đại. 

Công Tôn Đại Nữ không chỉ là một vũ công kiếm thuật tài giỏi với trình độ nghệ thuật uyên thâm, mà còn là một mỹ nhân tuyệt sắc với khuôn mặt thanh tú như ngọc, áo gấm thêu hoa, đôi môi đỏ thắm và tay áo đính ngọc trai. (Ảnh thuộc phạm vi công cộng)
Bức tranh vẽ Gongsun Da Niang, một vũ công thời nhà Đường, đang biểu diễn múa kiếm (phạm vi công cộng).
Bài viết liên quan
Liên hệ